Chu Á Luân nhìn lại nơi Vưu Liên Thành vừa đứng ban nãy đã trống rỗng. Bóng người đang chạy như bay nơi cổng ga đi là Vưu thiếu gia sao? Vừa rồi Ngô Phương Phỉ gọi điện thoại đến à? Liêu có phải sốt sắng muốn đi gặp Ngô Phương Phỉ ngay nên cậu ấy mới chạy nhanh vậy không?
Vưu Liên Thành cứ lạ lạ thế nào ấy! Đã lâu lắm rồi cậu ấy không kỳ lạ đến vậy!
Chu Á Luân bối rối gãi đầu, đi vào cửa kiểm tra an ninh.
***
Ngô Phương Phỉ vừa ra khỏi phòng triển lãm tranh liền lấy ngay điện thoại ra, cái tên My Hulk nhấp nháy trên màn hình điện thoại khiến gương mặt cô ta rạng rỡ, hớn hở khoe với Lâm Mộ Mai: "Vưu Liên Thành biết nghe lời rồi, mình bảo anh ấy tiễn Chu Á Luân xong thì phải lập tức gọi điện cho mình." Rồi cô ta cầm chiếc điện thoại, lắc lư trước mặt Lâm Mộ Mai như thể muốn nói: Nhìn đi, anh ấy nghe lời tôi lắm!
Sau đó cô ta đi sang một bên, hắng giọng bắt máy. Ngô Phương Phỉ vừa nghe giọng nói người yêu truyền đến qua điện thoại, vừa quan sát Lâm Mộ Mai. Dường như Mộ Mai hơi cụt hứng, ánh mắt đờ đẫn nhìn vào khoảng không.
Cúp điện thoại, Ngô Phương Phi đi đến trước mặt bạn mình: "Mộ Mai, Liên Thành bảo mình đi ăn tối với anh ấy, cậu có muốn đi cùng không?" Nói xong mới nhớ Lâm Mộ Mai và Vưu Liên Thành không hợp nhau, cô ta bèn ra vẻ ngượng ngùng, lẩm bẩm, "Ôi mình quên mất, cậu và anh ấy nói chuyện không hợp."
Lâm Mộ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-loan/1497708/quyen-2-chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.