“Chúng ta không nên đắc tội với hắn, bằng không sau này sẽ không có kết quả tốt.”
“Nhưng nếu hắn làm hại đến nơi này, ta nhất định sẽ không bỏ qua.”
Duy Minh đặt úp chén trà đã cạn, đứng dậy rời đi.
“Ta cũng phải quay về, đệ tử của ta còn đang đợi.”
“Thanh Di, ngươi và ta đến điện thăm tiểu Lộ đi.”
Sau khi Khải Liêm cáo từ, Mộc Liên liền rủ Thanh Di rời đi, để lại Doanh Chính ngồi ngẩn ngơ một mình. Bọn nhóc này thật là láo toét nha, bất quá hắn cũng tới trễ, ở lại thưởng hoa một lát vậy.
“Mau xuống đi.”
Doanh Chính cầm cán giáo gõ xuống đất một cái, Ân A Lạp liền từ trên cây rơi xuống. Tiểu nha đầu này thật có thực lực, trốn ở đây lâu như vậy vẫn không có ai phát giác. Hay bọn họ cố tình để y nghe được?
“Hì hì. Tiểu Lộ bái kiến Doanh Chính lão sư.”
Ân A Lạp cười trừ, tay chắp quyền cúi người hành lễ. Hắn gật đầu rồi liền rót thêm một chén trà nữa, nàng cũng tự hiểu mà đến ngồi.
“Vết thương của ngươi thế nào rồi?”
“Đã tốt hơn. Đa tạ lão sư quan tâm.”
Doanh Chính nghe được rất hài lòng. Hắn khi xưa cũng có một nữ hài tử, nếu còn sống chắc bây giờ cũng tầm tuổi nàng, tính cách lại rất giống nhau khiến hắn có một thứ thiện cảm khó nói. Nhìn vào vết tàn hoa thoát ẩn phía dưới mạng che mặt, trong lòng hắn lại dâng lên cảm giác khó chịu. Đều tại tên Thanh Di ngu ngốc kia cả.
“Ta đã nhìn thấy cách ngươi dùng cung. Ngươi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-ho-bach-lang-an-a-lap-huyen-the/1019174/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.