A Dực kể từ khi Ân A Lạp bị thương, hắn không ngày nào là không tìm kiếm kẻ hại nàng, mặt khác hắn tu luyện gấp ba lần những học viên khác, tiến bộ của hắn phải gọi là biến thái.
“Ngươi cảm thấy thế nào?”
Mộc Liên từ đằng sau bước đến, đứng cạnh Duy Minh. Việc đột phá kinh hoàng của A Dực, không môn chủ nào là không biết.
“Hắn đã học gần hết những thứ mà học viên ba năm có thể học. E là sẽ sớm không còn gì dạy cho hắn.”
“Vậy để hắn qua chỗ ta học thuật đi.”
Duy Minh ngạc nhiên nhìn Mộc Liên, không phải lúc trước nàng ta rất e ngại tên tiểu tử này sao.
“Hắn ta là một viên dạ minh châu của Du Giai, đại hội một năm nữa hắn nhất định tỏa sáng.”
Duy Minh gật đầu tán thành, hắn nhìn sang phía Phong Vân và Thành Huyên.
“Hai tên nhóc kia biểu hiện cũng rất tốt.”
“Thật tiếc cho tiểu cô nương kia.”
Thanh Di từ trên luân đạo* nhảy xuống. Hắn trong hình hài một đứa trẻ 17, đứng bên cạnh Duy Minh và Mộc Liên càng giống học viên hơn.
*luân đạo: một loại thần khí dùng để di chuyển, luân đạo của Thanh Di là một cái lông vũ.
“Nàng ta sẽ sớm quay lại thôi.”
“Y đã tỉnh rồi?”
Duy Minh và Mộc Liên không giấu nổi ngạc nhiên, quay lại nhìn hắn, thanh âm có chút lớn liền lôi kéo cả A Dực, Phong Vân lẫn Thành Huyên lại.
“Thanh Di lão sư, Lộ Lộ thế nào rồi?”
Thanh Di nhìn bọn, gật đầu, một khắc liền mang hào hứng trở lại. Phong Vân lẫn Thành Huyên đều
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-ho-bach-lang-an-a-lap-huyen-the/1019172/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.