Ánh nắng buổi sớm nhè nhẹ chiếu lên khuôn mặt xin đẹp có phần nhợt nhạt của người con gái đang nhắm nghiền đôi mắt. Lục Thiên Ngôn đứng ở bên cạnh giường, say đắm ngắm nhìn nhan sắc tuyệt phẩm của vợ.
Lúc trước anh vẫn thường rất thích thú khi được chiêm ngưỡng sắc đẹp tuyệt phẩm này của cô, thường xuyên lén lút ngắm nhìn nó khi cô ngủ say hoặc mải mê làm gì đó mà không chú ý đến anh. Thế nhưng cũng được một khoảng thời gian dài rồi anh không còn say mê với việc chiêm ngưỡng nhan sắc của cô nữa, bây giờ có cơ hội được ngắm nhìn thật kĩ mới thấy, cô vậy mà lại xinh đẹp như vậy...
Không kiềm được lòng mình, Lục Thiên Ngôn vươn tay khẽ chạm nhẹ vào khuôn mặt xinh đẹp kia. Là anh có lỗi với cô, có lỗi với cả nhà họ Giang của cô.
Cảm nhận như có ai đó đang chạm vào mặt mình, Giang Thùy Dương hơi động đậy ngón tay. Miệng vô thức mấp máy lẩm bẩm gọi.
- Bố, mẹ...
Lục Thiên Ngôn vội vàng nắm lấy tay cô, vui mừng chờ đợi giây phút cô tỉnh lại.
- Thùy Dương... – Lục Thiên Ngôn khẽ giọng gọi tên cô.
Nhưng đáp lại sự dịu dàng đó của anh là thái độ lạnh nhạt và chán ghét của cô. Vừa mở mắt ra đã nhìn thấy người hại chết cả bố và mẹ của cô đang ngồi bên cạnh, còn nắm tay cô ra cái vẻ như là đang thương xót, quan tâm cô như vậy nữa.
Rốt cuộc thì anh đang muốn diễn cho ai xem vậy, hay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-han-han-yeu/2938402/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.