- Tôi nói là bố mẹ cô là bị người ta cố tình nên kế hoạch gây tai nạn, kẻ đứng sau vẫn đang sung sướng nhìn bố mẹ cô ra đi, còn cô lại ở đây tìm cái chết? Giang Thùy Dương, cô bây giờ muốn chết cũng không được. Trừ khi... cô chính là muốn bố mẹ cô không thể nhắm mắt yên nghỉ.
- Anh nói dối... anh đang nói dối để bao biện cho tội lỗi của mình thôi... – Giang Thùy Dương nửa tin nửa ngờ chĩa dao về phía Lục Thiên Ngôn.
Cô đã không còn đủ tin tưởng vào Lục Thiên Ngôn nữa nhưng nếu thực sự bố mẹ cô là bị hại chết thì sao? Nếu thế không phải cô tự tử là đang tác thành cho kẻ đứng sau sao? Rốt cuộc, rốt cuộc cô phải làm sao mới đúng đây? Cô không biết, cô thật sự không biết...
Thấy có cơ hội, Lục Thiên Ngôn nhanh chóng lao đến hất văng con dao trong tay của Giang Thùy Dương ra. Cô ngay sau đó đã lập tức ngồi sụp xuống. Bất lực, cô lại bất lực thêm một lần nữa. Bố mẹ mất cô không làm gì được, bây giờ cô còn không biết bản thân nên sống hay chết mới đúng nữa...
Chỉ trong vòng một tuần, đúng một tuần duy nhất cô từ một vị tiểu thư hô mưa gọi gió bỗng chốc hóa thành kẻ chẳng có gì trong tay, thậm chí, ngay cả tương lai cô cũng không nhìn thấy đâu.
- Thùy Dương... em phải phấn chấn nên, tôi thấy sự bất thường trong vụ tai nạn của bố mẹ em vậy nên em không được chết, không được cứ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-han-han-yeu/2938400/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.