Hôm nay Giang Thuỳ Dương lại ngồi thơ thẩn ở ghế đá dưới gốc cây trong công viên của bệnh viện. Thấy cô, cô gái hôm trước nhanh nhảu chạy lại gần đó, lần nữa muốn bắt chuyện với cô.
- Chị gái này, chúng ta lại gặp nhau nữa rồi nè. Như thế chính là có duyên đấy. Chị thấy phải không? - cô ấy tươi cười rạng rỡ nói.
Giang Thuỳ Dương ngơ ngác nhìn cô gái trước mặt. Vẫn giữ thái độ lạnh nhạt y như hôm trước nhưng hôm nay không cần người kia nói cô đã tự mình ngồi xích sang một bên để chừa chỗ cho cô ta ngồi cùng.
- Chị đối xử với tôi tốt hơn rồi này, hay thật đấy! Có phải là chị đã thấy tôi thân thiết hơn rồi không? - cô gái kia điệu bộ hồn nhiên hệt như một đứa trẻ vậy.
Trông cô ấy tươi cười rạng rỡ như vậy, tinh thần hình như còn rất tốt, thật không biết vì lí do gì mới phải nằm ở viện lâu như thế. Trong khi đó cô mới vào có hai hôm, ngày kia đã có thể xuất viện được rồi.
- Đừng hiểu lầm. Tôi chỉ là không thích tranh giành đồ của chung thôi. Ghế này cũng không phải để riêng mình tôi ngồi. - Giang Thuỳ Dương lạnh nhạy đáp lại.
- Nhưng ít nhất là chị còn có thiện chí muốn ngồi với tôi sau lần gặp lần trước đó. Nếu như không phải là chị thích ngồi với tôi thì có lẽ vừa rồi chị sẽ đứng lên rời đi luôn rồi, không phải sao? - cô gái kia lí giải.
Giang Thuỳ Dương nghe
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-han-han-yeu/2938396/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.