- Hai món quà nhé! Cô là người duy nhất tặng quà cho tôi hôm nay, vậy thì hãy tặng tôi hai món quà đi nhé! - Hồng Xuyên nói, giọng cô ấy như nài nỉ, hai tay không kiêng dè gì nắm lấy tay cô, lay nhẹ.
Mà Giang Thuỳ Dương lúc đó suy nghĩ cũng rất đơn giản. Đối với cô thì một món quà với hai món quà cũng chẳng có gì khác nhau. Đại khái cứ đồng ý bừa cho cô ấy vui là được rồi. Còn mấy các khác, cô hoàn toàn không có suy nghĩ đến.
- Nói đi. Cô muốn hai món quà là những quà gì? - Giang Thuỳ Dương thẳng thắn hỏi.
Người muốn nhận quà còn không ngại, cô cần phải ngại hỏi xem cô ấy muốn nhận cái gì? Dù sao cũng không phải kiểu quen biết gì, không biết đối phương thích gì nên hỏi thẳng như vậy cũng tốt.
Hồng Xuyên nghe Thuỳ Dương hỏi vậy, ánh mắt nhanh chóng liếc nhìn người vệ sĩ ở bên cạnh một cái. Ngập ngừng không muốn nói cho anh ta nghe. Giang Thuỳ Dương nhìn thế liền nhận ra ngay. Thản nhiên nói như thể vẫn không thấy biểu hiện lạ của Hồng Xuyên.
- Tôi cần phải về phòng khám bệnh rồi. Có gì chiều chúng ta nói chuyện tiếp. Nếu như cô muốn quà gì cứ nghĩ đi nhé. Chiều nói với tôi. - Thuỳ Dương nói rồi quay qua nhìn vệ sĩ.
- Chúng ta đi lên phòng thôi.
- Vâng. - tên vệ sĩ ở bên cạnh ngoan ngoãn đi theo phía sau cô. Đi lên phòng bệnh.
Tên vệ sĩ cứ lẽo đẽo đi theo cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-han-han-yeu/2938394/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.