Cả Giang Thuỳ Dương và Lục Thiên Ngôn ở trên đường đi đều vô cùng lo lắng cho ông nội. Không ai biết được tình trạng ông nội sẽ có thể tệ đến mức nào sau khi đã nghe được tất cả những chuyện họ vừa mới nói nữa.
- Ông ơi… - Giang Thuỳ Dương lo lắng ngồi ở ghế sau đỡ ông.
Lục Thiên Ngôn ngồi ở ghế lái cũng căng thẳng chẳng kém gì cô. Tốc độ của chiếc xe phóng đi cũng vô cùng nhanh. Trước giờ không có mấy khi Lục Thiên Ngôn phóng xe nhanh như vậy.
Tới bên viện, cả hai nhanh chóng cùng y tá và các bác sĩ nhanh chóng đưa ông vào bên trong phòng cấp cứu. Giang Thuỳ Dương tranh thủ thời gian gọi điện báo tin cho ông bà Lục bởi lúc từ biệt thự nhà họ Lục đi ra bọn họ vẫn không kịp nói gì với ai. Nhà để xe lại cách khá xa nhà trên nên nếu như không ai nói sẽ không thể biết được.
- Để tôi gọi cho bố mẹ. - Giang Thuỳ Dương lo lắng lấy điện thoại ra và bắt đầu gọi.
Trong lúc chờ cho bọn họ nghe máy, cô cảm giác như thời gian trôi qua thật dài vậy. Mới vừa rồi ăn cơm cùng nhau mọi người đã rất thoải mái, ấy vậy mà…
- Sao đấy Dương? Con quên gì sao? - bà Lục giọng gấp gáp hỏi cô.
- Chuyện là ông nội vừa bị lên cơn đau tim, con với Lục Thiên Ngôn đã đưa ông vào bệnh viện rồi, bố với mẹ nhanh tới đây đi ạ. - Giang Thuỳ Dương vội vàng báo tin.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-han-han-yeu/2938370/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.