- Vi Hạ, tôi có câu chuyện này muốn kể cho cô nghe, không biết cô có muốn nghe không? - Hi Thần đợi khi Vi Hạ nói chuyện điện thoại với Văn Hạo xong thì liền đi tới bắt chuyện với cô.
Vi Hạ nhìn anh ta, cô chau mày khó hiểu. Tên này vốn dĩ là giáo viên của một trường đại học nổi tiếng, bây giờ lại cứ lẽo đẽo muốn đi theo cô nói hết cái nọ lại khoe đến cái chai không biết mệt. Anh ta đúng là không biết mệt chứ cô thì biết mệt rồi đấy!
Toàn làm mấy cái trò vô nghĩa làm sao?
- Tôi không muốn nghe. Tôi rất bận. Nếu anh có thời gian rảnh thì làm ơn hãy đi làm gì đó mà không phiền tới tôi đi có được không? Con mẹ nó… - Vi Hạ tức đến nỗi phải chửi thề.
Cô mới lên đây được có mấy hôm, xui rủi thế nào lại gặp được Hi Thần ở cái xó xỉnh này. Gặp được rồi cũng thôi đi, nhưng ai mà ngờ anh ta còn bám người như thế nữa chứ?
- Nhưng câu chuyện này thật sự rất hay và có ý nghĩa đó. Cô muốn nghe tôi kể xong rồi mới quyết định có nên ghét bỏ nó hay không chứ? - Hi Thần không quan tâm sự khó chịu của Vi Hạ nói.
- Anh nghĩ tôi là một con ngáo hay sao lại đi tốn thời gian nghe anh kể mấy thứ vớ vẩn không đâu? Thời gian của tôi còn phải để kiếm tiền. Tôi không thể ăn không khí mà sống được. Vậy nên làm ơn xéo đi cho khuất mắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-han-han-yeu/2938317/chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.