Thấy tên này sau mấy ngày đã bắt đầu có phản ứng khác thường. Văn Hạo nghi hoặc nhìn hắn ta. Lẽ nào... bố mẹ của Nhã Tình chính là chìa khóa để hắn nói ra sự thật sao?
Văn Hạo nắm lấy điện thoại, nghĩ ngợi một hồi, anh quyết định đánh liều một phen với tên này.
- Đã tìm được bố mẹ của Nhã Tình rồi. Bố mẹ cô ta đang mở một quán bún nhỏ, cho người lên đấy dọn dẹp cái quán đó đi rồi bắt bố mẹ cô ta tới đây. – Văn Hạo quay qua ra lệnh cho đám thuộc hạ.
Đám thuộc hạ nhìn nhau không hiểu. Nhưng rất nhanh đã tuân theo mệnh lệnh của anh mà không một câu thắc mắc gì. Làm cái nghề này bọn họ chỉ cần nhận tiền và làm việc thôi, còn những chuyện khác, tốt nhất bọn họ vẫn không nên thắc mắc nhiều thì hơn.
- Bọn mày muốn làm gì họ? – Tên côn đồ không nhịn nổi nữa lập tức vùng vẫy.
- Không liên quan tới mày. Nếu như mày không muốn nói cũng được thôi. Bọn tao dùng thứ khác để ép con nhỏ Nhã Tình nói. Đỡ mất thời gian... – Văn Hạo lạnh lùng buông lời sau đó giả bộ quay người rời đi.
Dáng vẻ vô cùng khoan thai bởi lẽ Văn Hạo biết rõ ván cược này anh thắng rồi. Tên kia nhất định sẽ phải khai ra toàn bộ mọi chuyện thôi.
- Tao nói. Chúng mày không được làm hại bố mẹ tao rồi chúng mày hỏi gì tao cũng nói. – Tên kia bất lực nói.
Văn Hạo nở một nụ cười đắc ý.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-han-han-yeu/2938315/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.