Lâm Tuệ Mẫn cứ ngồi đó nắm tay của Lãnh Hàn mà nói với anh những điều đó, cô không hề biết những gì bản thân cô vừa thú nhận một mình rằng cô đã yêu anh, bị Lãnh Hàn nghe không xót chữ nào, anh đã tỉnh khi nãy rồi, nhưng vì nghe được con mèo nhỏ này đang thì thầm gì đó anh tưởng lại mắng anh nên đã không mở mắt mà cứ nằm đó nghe cô nói.
Lãnh Hàn bất ngờ khi Lâm Tuệ Mẫn nắm tay anh khiến anh không hiểu tại sao cô lại làm như vậy, nhưng suốt hơn hai năm qua đây có lẽ là lần đầu tiên cô chủ động với anh, anh nhân cơ hội này ngu gì mà tỉnh cơ chứ, tận hưởng cảm giác được cô nắm tay cái đã nào ngờ biết được tâm tư của cô đối với mình.
- Được sau này Lãnh Hàn anh sẽ nguyện làm trâu làm ngựa suốt đời bên cạnh em, cả đời này chỉ yêu mỗi em, sẽ nuông chiều em đến hư hơn nữa, chứ không chỉ có như bây giờ, anh nguyện làm chỗ chuat giận cả đời này cho em Mẫn nhi...cho anh một cơ hội nha em.
- Huhuhu...sao bây giờ mới chịu tỉnh chứ...anh dám nghe lén những gì từ nãy đến giờ em nói sao đồ xấu xa này...huhuhu...anh có biết em thấy anh mãi mà chưa tỉnh em lo như thế nào không hả...em sợ bản thân mình sẽ không còn được anh cưng chiều yêu thương nữa đó...đồ xấu xa...huhuhu...
Lãnh Hàn ngồi dậy kéo Tuệ Mẫn ngồi lên giường bệnh mà anh đang nằm, anh nhẹ nhàng dùng tay giữ lấy gáy cô, một tay vòng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-em-vo-dieu-kien/2865625/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.