Lâm Tuệ Mẫn thấy bà nội vì chuyện của mình mà có xích mích lớn tiếng to nhỏ với cháu trai của mình cô thật sự không muốn một chút nào, Tuệ Mẫn quay ra nói với bà nội.
- Bà nội, con cảm ơn bà đã tin tưởng con, bà nội vô nhà nghỉ ngơi đi ạ, chuyện của con và anh ấy chúng con sẽ có cách giải quyết bà yên tâm nha.
- Tuệ Mẫn, tiểu Hàn lúc này nó mất lí trí nó sẽ làm tổn thương con chứ không có chuyện nó cùng con bĩnh tĩnh xử lí đâu, nó là đứa cháu bà nuôi từ nhỏ nên bà hiểu nó hơn ai hết con à !
- Dạ không sao đâu bà, con cũng đâu phải lần đầu bị anh ấy giày vò chứ, hai năm về trước anh ấy cũng từng hiểu lầm con vì muốn bước chân vào nhà này mà dùng mọi mưu hèn kế bẩn, thế rồi thì sao Hàn, anh cũng sáng mắt ra đó nếu như lần này anh làm tổn thương em một lầng nữa, em tuyệt đối sau này cũng sẽ không bao giờ tha thứ cho anh đâu.
- Tiểu hàn con phải điều tra kĩ chuyện này đã, chưa gì đã hấp tấp vội vàng như vậy, không chừng đây chính là kế hoạch của một kẻ nào đó đứng đằng sau muốn chia cách hai đứa con.
- Bà nội à, John cậu ta chỉ vừa mới về nước để kí hợp đồng này thôi, làm gì có thù oán gì với Tuệ Mẫn mà hai cô ta chứ, còn nữa nếu là một kẻ khác ngoài John thì càng không thể nào, nếu nhuư muốn động tay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-em-vo-dieu-kien/2865604/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.