Lãnh Hàn nói xong thì đi một mạch vào trong nhà, mọi người không ai cũng dám ở đây và cũng đi vào trong ngay sau đó, Tuệ Mẫn nhìn bóng lưng của Lãnh Hàn lạnh lùng quay đi không thèm đếm xỉa đến cô khiến Tuệ Mẫn bao nhiêu tổn thương của trước kia chạy lại trong đầu cô, anh từng nói sẽ không bao giờ để cô chịu ấm ức vậy mà bây giờ chính anh lại là người làm điều đó với cô, anh hết yêu cô rồi, giữa cô và anh bây giờ có thể nói quay lại với cái bản hợp đồng kia mà thôi, kết thúc 5 năm cô sẽ được tự do.
Tuệ Mẫn cứ như vậy mà làm việc đến tận đêm cô cũng chưa được thêm một giọt nước hay miếng bánh nào nữa cả, vì bên ngoài này cô vẫn chưa dọn dẹp xong nữa thì làm sao mà vào bên trong được, nhịn đói là đúng rồi, Tuệ Mẫn cứ hì hà hì hục mà làm việc của mình đến nỗi cô không biết là đã quá muộn như vậy rồi, nhưng cô không nghỉ cô vẫn tiếp tục công việc của mình như vậy.
Lãnh Hàn hắn thật sự không chịu nổi được cái tính ngang bướng này của cô thật rồi, cô làm như trâu vậy không biết mệt sao, anh từ trên lầu đi xuống kéo cô đứng dậy. Cô chưa ăn gì thì anh cũng vậy thôi, cả ngày hôm nay ánh mắt anh không rời khỏi cô một chút nào cả, bỏ đói cô anh cũng tự bỏ đói bản thân mình luôn, chứ làm gì có tâm trạng nhét được thứ gì vào miệng khi mà người con gái anh yêu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-em-vo-dieu-kien/2865602/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.