Sáng sớm, cô xuống nhà nấu đồ ăn sáng vì bác Lam xin nghỉ hai ngày. Kiểm tra tủ lạnh chẳng còn gì ngoài một cái đùi gà nên cô bỏ ra rã đông nấu cháo.
Múc cháo ra bát, cô từ tốn ngồi ăn thì thấy hắn đi xuống.
- Anh có ăn sáng không?
Hắn nhìn trước mặt cô chỉ có một bát cháo thì nhíu mày.
- Còn món gì khác không? Tôi không thích ăn cháo gì ngoài cháo lưỡi.1
- Vâng, tủ lạnh không còn gì nên tôi chỉ biết nấu món này thôi. Nếu anh thích món ấy thì chiều tôi đi...
Nói đến đây thấy khóe miệng hắn động đậy thì cô mới chợt nhận ra ý của hắn.
- Nói tiếp đi, em muốn mua gì? Món ấy không cần phải mua gì cả?
Cảnh Nghi lảnh tránh cúi đầu xuống ăn tiếp mà không muốn nhìn ánh mắt như thiêu đốt của hắn nữa.
- Ngẩng mặt lên đi.
- Để làm...
Vừa ngẩng mặt lên, môi cô đã bị dính chặt lấy, đầu lưỡi ấm áp của hắn vờn quanh môi tiến vào miệng cuốn lấy lưỡi cô trêu chọc chán mới buông. Cảnh Nghi xị mặt không hài lòng còn hắn lại bình thản như không có chuyện gì xảy ra.
Trước khi ra khỏi nhà, dường như hắn nhớ ra điều gì bèn quay lại.
- Ở trường không ai làm khó em chứ?
Đang lau bàn cô chợt khựng lại, đúng vậy, cô đã nghĩ các bạn trong lớp thấy cô đi cùng Trạch Dương chắc chắn sẽ lời ra tiếng vào nhưng trái với suy nghĩ của cô. Sau hôm ấy, cô đến lớp mọi thứ vẫn bình thường, cứ như thể họ chưa từng nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-em-tu-bao-gio/365299/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.