Lúc này Trạch Dương mới nhìn sang người bên cạnh. Cùng bị bắt mà một người bị đánh cho không còn hình người còn một người chỉ có một chút xước tay chân, cô ta chằng có vẻ gì là sợ hãi cả. So với Cảnh Nghi thì cô ta bị đánh quá nhẹ. Hắn nhìn cô ta lạnh lùng hỏi thăm.
- Sao cô lại bị bắt đến đây? Lúc Cảnh Nghi bị bắt vẫn còn gọi điện cho tôi cơ mà?
Cảnh Anh nhìn hắn quan tâm mình thì trong lòng như được an ủi.
- Tôi bắt xe về tới bệnh viện, chưa kịp vào trong thì bị bọn chúng bắt đến đây.
- Vậy sao? Tôi tưởng cô tự đến.
Khuôn mặt Cảnh Anh cứng đờ, thấy Cảnh Nghi nhìn mình thì lên tiếng.
- Anh nói vậy là có ý gì?
- Gì thì cô tự hiểu là được.
Tiếng đáp của hắn nhàn nhạt, không chút hào hứng. Hắn xoay người, luồn tay dưới chân nâng Cảnh Nghi lên ôm vào lòng.
- Người tôi đang bẩn lắm.
- Tôi không sợ bẩn thì em sợ cái gì? Chân như này đi làm sao?
Hắn dứt khoát bế cô lên khỏi mặt đất.
- Á... đau
Cảnh Anh thấy hình ảnh này trong lòng không khỏi khó chịu nhưng giọng nói lại tỏ ra lo lắng.
- Mun?
Cảnh Nghi cắn răng nhịn đau, ý muốn hắn thả mình xuống để đưa chị đi nhưng hắn vẫn ôm cô.
- Yên tâm, bây giờ sẽ có người đưa chị cô về bệnh viện.
Cảnh Anh nhìn Cảnh Nghi được hắn đối xử dịu dàng, lại bế trên tay thì hàng lông mi lay động, đôi mắt hằn lên vẻ khó chịu. Cô ta được
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-em-tu-bao-gio/365295/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.