“Cạch.”
Cố Thanh Thành đặt bát cháo xuống bàn rồi cắt ngang lời Dương Diệp Tây đang nói:
“Em ăn đi.”
Dương Diệp Tây mím môi, cuối cùng cũng cầm thìa lên ăn. Có lẽ tạm thời cậu không nên đề cập đến chuyện này.
Bữa này thật kỳ lạ khi chỉ có mình Dương Diệp Tây ăn còn Cố Thanh Thành thì ngồi nhìn.
Hay là quá giờ ăn rồi nhỉ?
Theo bản năng muốn xem giờ, Dương Diệp Tây liền mò vào túi, nhưng lại không thấy vật gì cả.
A, điện thoại của cậu đâu rồi? Hay là vứt ở trong phòng chưa mang ra?
Dương Diệp Tây toan đứng dậy thì đã nghe Cố Thanh Thành nói:
“Hôm qua điện thoại của em bị bể, anh mang đi sửa giúp em rồi.”
“À… vâng ạ.”
Dương Diệp Tây ngoan ngoãn ngồi lại ghế, dù sao thì cậu cũng chẳng nhớ được nhiều chi tiết lắm, nếu Cố Thanh Thành đã nói thế thì cậu tin hắn.
“Hôm nay em nên nghỉ ngơi thêm cho khỏe đi.”
Một chữ Cố Thanh Thành cũng không đề cập đến chuyện hôm qua, Dương Diệp Tây vẫn còn ngại hắn nên đồng ý ngay lắp tự.
Cả ngày ở nguyên trong phòng mà còn chẳng có điện thoại để chơi khiến Dương Diệp Tây chán không chịu được, cuối cùng cậu đành chạy sang phòng Cố Thanh Thành, thấy hắn đang xử lý công việc gì trên máy tính thì mới
nói:
“Anh ơi, cho em mượn điện thoại đi.”
Cố Thanh Thành không do dự liền đưa cho cậu.
Dương Diệp Tây lưu loát nhập một dãy mật khẩu, sau đó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-em-thuong-em/3485839/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.