Sau khi trải qua một đêm tranh chấp kia, Đỗ Tiểu Nguyệt vẫn chọn cách một lần nữa quay lại công việc.
Ngoài dự liệu, lịch trình công tác của cô lần này thuận lợi dị thường.
Làm việc chung với cô ở Mos Burger, hơn phân nửa là sinh viên vừa làm vừa học, bọn họ nhỏ tuổi hơn cô, không có tính toán gì, hỉ nộ ái ố đều hiện cả lên trên mặt, bọn họ cũng thích bộ dáng thẹn thùng ôn như của Tiểu Nguyệt, thậm chí thường xuyên tự xem mình là người bảo vệ cô.
Hơn nữa hưởng ứng lệnh triệu tập của tổ trưởng Tân Di Linh, người cô coi như chị, lại đối với cô rất tốt, bởi vậy những chuyện cô gặp phải người đối nghịch như trước đây hoàn toàn không có.
Đỗ Tiểu Nguyệt cảm thấy chính mình thật may mắn, vì thế mỗi ngày càng dốc sức vào công việc, rất nhiệt tình!
Ở nhà phụ giúp bán quán đã lâu, nên đối với việc gọi cơm, ghi nhớ món ăn khách hàng đặt thật ra cô đã có phương pháp ghi nhớ, huống hồ ở Ma Tư gọi cơm còn có biên lai để xem xét lại, bởi vậy đối với việc đứng quầy, cô chỉ tốn vài ngàu đã có thể quen thuộc.
Thanh âm của cô nguyên bản mềm nhẹ, nhưng sau một thời gian huấn luyện cũng đã có thể thanh thúy lớn tiếng chào khách hàng “Hoan nghênh đã tới” hay “Cảm ơn đã tới.”
“Cảm ơn đã tới.”
Ngày hôm nay, làm việc tới bốn giờ, sắp đến giờ tan tầm, Đỗ Tiểu Nguyệt thân thiện chào mừng khách hàng quen thuộc.
Tổ trưởng Tân Di Linh đến bên cạnh cô vỗ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-em-nhu-vay-la-sai-lam-roi-sao/94867/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.