Khi An Linh tỉnh dậy thì phát hiện mình đang nằm trong bệnh viện, căn phòng trắng toát đến lạnh người khiến một đứa bé mới năm tuổi như cô cảm thấy hơi sợ. An Linh đưa mắt nhìn xung quanh, không có một ai cả, nếu mẹ còn sống, chắc chắn mẹ sẽ ở bên cạnh cô lúc này, dịu dàng an ủi, lau đi những giọt nước mắt trên mặt cô. Thế nhưng mẹ đã không còn nữa, cũng như có một vài thứ đã vĩnh viễn mất đi sau đêm hôm đó.
Cô tỉnh dậy một lúc lâu thì bác sĩ mới bước vào, họ tiến hành khám tổng quát một lượt, sau đó bàn luận hồi lâu trước mặt An Linh. Có lẽ vì nghĩ cô còn bé nên họ không để ý gì, nói một loạt những từ ngữ chuyên ngành khó hiểu liên quan đến tình trạng của cô. An Linh càng nghe càng mơ hồ, âm thanh dường như ù ù trong tai cô, vị bác sĩ kia dường như đang nói về chân cô thì phải, thế nhưng sao có thể như thế được, cô còn cần nó để nhảy múa, để viết tiếp ước mơ của cả mẹ và cô mà.
Sau khi nói cho An Linh về tình trạng của bản thân xong, họ nhanh chóng đi ra ngoài, tiếp sau đó là các cô y tá vào tiêm thuốc, thay băng gạc cho cô. Không một lời hỏi han, lạnh lùng đến đáng sợ. Họ không biết được An Linh đang hoảng hốt như thế nào, cả thế giới dường như vỡ vụn trong mắt cô, thế nhưng cô lại không thể chia sẻ với bất kỳ ai cả. Ở đây, ngoài y tá, bác sĩ và các thiết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-em-hon-tat-ca-nhung-gi-anh-co/1519015/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.