Ba giờ chiều , Tô Ánh Vân vẫn ngủ miên man trên giường . Tuy không phải làm việc gì nặng nhọc nhưng trí não cô lúc này vừa bối rối lại căng thẳng khiến cơ thể mệt mỏi khủng khiếp .
Trong giấc mơ , Tô Thành và cả mẹ đều xuất hiện trông rất mờ ảo , họ đứng ở xa Tô Ánh Vân . Hai người giống như đang nói chuyện đúng hơn là cãi cọ lớn tiếng về điều gì đó nhưng cô căn bản chẳng nghe ra được gì . Hai bên tai cứ ù ù , cơ thể nặng nề không nhấc chân dậy được . Đột nhiên cảm giác nghẹt thở dồn đến , tym cô đập thật nhanh , người cứng rắc không cử động được kèm theo triệu chứng ngạt thở . Giờ phút sợ hãi , cái tên Hàn Diẹp Phong lại réo lên trong đầu Tô Ánh Vân , cô cố gắng hét thật lớn tên anh nhưng cổ họng ắng lại . Âm thanh không cách nào thoát ra khỏi miệng được , thật khó chịu .
Trong cơn miên man , cô sợ hãi vô cùng . Vừa rớt xuống đáy vực sâu tăm tối , xung quanh chỉ có 1 màu đen đáng sợ, dù cô có gắng thế nào cũng không thể gọi tên Hàn Diệp Phong . Cứ như vậy mà vùng vẫy cho đến khi cạn kiệt sức lực , cô tưởng mình đã hồn lìa khỏi xác trong lúc tuyệt vọng buông xuôi thì một âm thanh đổ vỡ đã thức tỉnh cô .
Tô Ánh Vân bất giác bật dậy , cả người ướt đẫm mồ hôi , lấy lại hơi thở mà thở như chưa từng được
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-em-ca-doi/2865057/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.