Philip gửi xe vào viện. Bước tới cửa phòng bố, cô nghe bố và mẹ đang trò chuyện với ai đó bên trong, nghe giọng họ đang nói chuyện rất vui vẻ.
"Vậy rồi tối nay con trực đêm hả?"
"Dạ hôm nay con trực. Nên cô chú cần gì có thể gọi cho con ạ!"
"Con vất vả quá Nhiên. Giờ này các cô gái như con lẽ ra nên được đi chơi, hay nghỉ ngơi, còn con lại phải ngồi trực, hoặc nói chuyện với mấy ông bà già như chúng ta." Philip nghe giọng mẹ xót xa cho An Nhiên.
Tiếp theo tiếng của bố: "Nhờ có những người bác sĩ hy sinh như An Nhiên thì bệnh nhân như anh mới sống được đó." Bố hóm hỉnh.
Họ nói chuyện với nhau như trong gia đình, tự nhiên Philip không ngăn được nụ cười trên khóe môi, anh gõ nhẹ cửa và bước vào.
An Nhiên thấy anh cô có hơi ngạc nhiên rồi nhanh chóng đứng lên: "Thôi cô chú nghỉ ngơi, con xin phép đi làm."
An Nhiên chào Philip rồi bước ra. Bà Trân nhìn anh: "Tại con nên An Nhiên bỏ hai ông bà già này rồi."
Philip cười: "Có vẻ mẹ không cần con nữa hả?"
"Không! Con trai chẳng có gì thú vị. Mẹ ước có đứa con gái giống An Nhiên hơn." Mẹ anh nửa đùa nửa thật.
Bố anh cũng góp phần: "Phải chi hồi đó em cũng sanh một đứa con gái giống vậy, thì bây giờ hai vợ chồng già chúng ta được an ủi rồi."
"Thế là hai người không cần đứa con trai này nữa sao?" Philip giả vờ buồn bã.
Mẹ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-em-anh-tro-nen-tot-hon/2670457/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.