Từ sau đợt bệnh, An Nhiên đã không còn ghét Philip nữa, thái độ cô đối với anh dễ chịu hơn rất nhiều. Thật sự cô đã xem anh là bạn, có điều Philip rủ cô đi café hoài vẫn chưa được. Chiều nay anh muốn tiền trảm hậu tấu, anh cho xe chạy thẳng đến bệnh viện gần đến giờ cô tan làm, anh gọi điện thoại cho cô.
"Này, cô sắp tan làm phải không?"
"Ừa, anh gọi tôi có gì không?" Giọng cô như bị nghẹt mũi.
Philip trong lòng luôn nghĩ tới cô nên chỉ cần một sự thay đổi nhỏ trong giọng nói anh cũng nhận ra lập tức.
"Cô bị sao vậy An Nhiên, cô lại bệnh nữa hay sao?"
"Không phải đâu. Thôi anh đừng hỏi. Mà anh gọi tôi có chuyện gì không?"
"Tôi muốn rủ cô đi uống cà phê chiều nay. Cô đừng từ chối tôi nữa đó."
"Tôi không đi với anh đâu. Thị phi lắm."
"Chuyện hôm bữa là hiểu lầm thôi. Mà này, cô không đi là sợ người ta nói. Vậy là cô có tật nên mới sợ." Philip nói khích An Nhiên.
Cô phản bác: "Tôi chẳng sợ thiên hạ nói ra nói vào. Có điều hôm nay tôi không có tâm trạng."
"Có lúc nào tôi rủ mà cô có tâm trạng đi với tôi đâu." Philip chơi chiêu ăn vạ: "Không biết đâu, giờ tôi đang ở trước cổng bệnh viện rồi, cô không ra tôi sẽ ở đây hoài."
"Anh thật là gàn, đợi tôi một chút, tôi sẽ ra ngay."
Philip cúp máy cười một cách lưu manh, có thể chứ. Tôi biết phải trị cô thế nào rồi,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-em-anh-tro-nen-tot-hon/2670444/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.