Lái xe tới trước cổng nhà, anh mở máy ra gọi cho An Nhiên. Mới xa có mấy phút mà nhớ vậy rồi, phen này anh chết chắc. Tương tư chắc thành bệnh.
"Anh tới nhà rồi sao?"
"Ừm, tôi vừa mới tới. Em đang làm gì đó?"
"Tôi đọc sách. Anh tranh thủ vào nhà nghỉ ngơi đi nha."
Cô nhỏ này luôn luôn muốn kết thúc điện thoại với anh sớm. Có biết người ta vẫn còn muốn kéo dài cuộc trò chuyện không? Philip lẳng lặng ghi nợ An Nhiên, anh định bụng mai mốt có gì với nhau rồi, anh sẽ đòi cả vốn lẫn lời.
"Vậy em tranh thủ đọc sách một chút thôi, rồi đi ngủ sớm nhé!"
"Chúc anh ngủ ngon!"
"Chúc em ngủ ngon!"
Bước vào phòng khách, Philip ngạc nhiên khi thấy bố mẹ đang đóng đô trong phòng. Bà Trân thấy anh là giở giọng chọc ghẹo ngay:
"Sao con trai! Bữa nay ăn chực ở đâu vậy?"
"Ăn chực đâu mà ăn chực. Con là được mời đàng hoàng nhé!" Philip phản đối.
Bà Trân cười cười: "A thế hả? Thế ai mời con vậy?"
"Bạn gái và vợ tương lai của con. Đương nhiên là cô ấy rồi."
Ông John nhướng mắt, học theo bà Trân giở giọng ám muội: "Là ai vậy con?"
"Đương nhiên là người cứu mạng bố đấy."
"À thế hả, An Nhiên ấy hả? Thế hôm nay con bé nấu cho con ăn hả?"
"Bữa tối hôm nay thế nào con trai? Lãng mạn chứ hả?"
Mỗi người một câu, chọc ghẹo con trai của họ. Không khí gia đình này luôn luôn cởi mở như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-em-anh-tro-nen-tot-hon/2670439/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.