Philip bước song song với cô trên con đường dẫn về khoa của cô. Một vài y tá đi ngang gật đầu chào An Nhiên. Tới trước cửa văn phòng khoa, An Nhiên mới đỡ ngượng và nói anh đợi cô ở đây, cô vào trong thay áo blouse. Không đầy năm phút sau, An Nhiên quay trở ra, trên người là bộ đầm xinh đẹp lúc sáng anh đưa cô tới đây.
Philip đưa cô xuống xe, hai người thắt dây an toàn rồi, An Nhiên quay sang anh: "Anh Philip, lúc nãy anh có thấy tôi đường đột khi cho ý kiến về quy trình khám bệnh không? Tự nhiên tôi thấy mình tào lao quá. Hy vọng chị Helen không để bụng."
Philip biết tánh cô hay suy nghĩ, mà không ngờ cô vẫn còn để chuyện này trong đầu.
"Helen đã nói ý kiến đó rất tốt, nghĩa là cổ thấy đúng. Em không nên bận lòng nữa. Chỗ này không phải chỗ bệnh viện công ngày trước. Helen thích tiếp thu góp ý mới để bệnh viện hoàn thiện hơn. Em đừng suy nghĩ nhiều."
"Thật không? Tôi chỉ sợ mình nói sai, người ta tự ái. Tôi là lính mới mà phát biểu linh tinh quá. Lần sau tôi sẽ chú ý hơn."
"Em đâu có phát biểu linh tinh. Em là lo cho bệnh nhân."
Kiểu người bao che khuyết điểm như anh, thì cho dù cô có nói không đúng anh vẫn sẽ bao che tới cùng.
"Bây giờ mình đi đâu vậy anh?"
"Mình tới nhà hàng lẩu nướng Nhật Bản. Helen thích ăn đồ nướng chỗ đó lắm. Chỗ đó có lẩu mà em thích nữa."
"Sao anh biết tôi thích
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-em-anh-tro-nen-tot-hon/2670422/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.