Mấy ngày sau đó Philip bận tiếp đối tác, anh đã không gặp được An Nhiên, khiến nỗi nhớ trong lòng anh dâng tràn. Hôm nay đối tác vừa về nước, anh bèn gọi cho An Nhiên. Cô nhóc này chỉ nghe được một phút rồi cúp điện thoại của anh, bảo bận. Thật là muốn ăn đòn. Cô không có thời gian gặp anh thì anh tự tìm cơ hội gặp cô vậy. Thế là không có chuyện gì anh cũng chạy tới bệnh viện của người ta. Vào phòng Kevin, ngồi chễm chệ trên ghế salon.
"Này, tớ bảo cậu, cậu lại có việc gì ở đây nữa? Dạo này thích vào bệnh viện của tớ dạo chơi vậy?" Giọng Kevin chọc ghẹo.
"Dạo này bệnh viện của cậu nhiều việc dữ vậy hả? Bận đến mức bạn tôi không có thời gian nói chuyện với tôi luôn hả?"
"Gì? Ý là cậu đang ngụ ý bảo tôi bóc lột người yêu của cậu hả?"
"Chớ không phải sao? Gọi điện thoại cho cô ấy, còn chưa nói gì chỉ vội vàng bảo bận rồi cúp máy."
Kevin cười: "Người ta đang đi theo đoàn khám từ thiện."
"Nữa sao? Lại chạy đi khám từ thiện. Cái này bệnh viện cậu tổ chức hả?"
"Cũng không hẳn vậy. Hình như đoàn từ thiện ở bệnh viện cũ. An Nhiên xin nghỉ đi theo để sẵn quảng bá cho bệnh viện này luôn."
"Như vầy cậu hời quá rồi còn gì."
Kevin cười không trả lời mà cầm điện thoại gọi cho Helen: "Em sang phòng anh đi, Philip lại tìm tới cửa rồi."
Một phút sau Helen đã bước qua. Sao ngày xưa Philip không nhận ra cái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-em-anh-tro-nen-tot-hon/2670417/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.