Cũng không biết đã hôn bao lâu
Từ khi mới bắt đầu chỉ là khe khẽ bên ngoài, dây dưa… Tiên Bối bị hôn run rẩy cả người, không còn sức, hai cánh tay nhũn như con chi chi ôm lấy cổ Trần Chước.
Anh thả cô ra thì nơi đáy mắt đã long lanh ánh nước, khuôn mặt rực rỡ như mặt trời.
Chóp mũi chạm vào nhau, thở dốc. sau đó Tiên Bối mới phát hiện ra, vừa rồi… vừa rồi hôn dài.
A!
Trong nháy mắt cô rút tay về, vui mặt vào ngực, cuộn thành một chú tôm luộc.
Không dám nhìn anh dù biết rõ anh vẫn đang nhìn vào đỉnh đầu mình.
Trái tim vẫn còn rung động, cả phòng toàn nước như bốc lên ngấm vào cơ thể, không khí mơ mịt ẩm ướt.
“Tiểu tiên bối.”
Trần Chước gọi cô.
Khuôn mặt Tiên Bối đã cháy bừng bừng, cô gật đầu nhưng vẫn không ngẩng đầu nhìn anh.
“Sò nhỏ.”
Anh vẫn còn gọi tên cô, giọng nói hơi kéo dài, mang theo ý cười.
Tiên Bối gật đầu.
“Tiên Bối.”
Trần Chước cứ thay đổi danh từ và gọi cô như thế, giống như đang cầm vật yêu thích không thể buông tay, đặt lên môi thơm nhẹ.
Tiên Bối nghe anh gọi mà miệng đắng lưỡi khô, nuốt nước bọt không ngừng, không dám ngẩng dầu.
Trần chước không nói gì thêm nữa, ngồi xuống bên người cô.
Anh có đôi chân dài, dang ra mà chân vẫn chạm đất, mà đôi chân nhỏ trắng nõn nà của Tiên Bối cứ treo giữa không trung.
Hai người cứ ngồi yên lặng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-coc-tra-sua/3183369/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.