Tiên Bối cứ mãi cúi đầu, cảm giác càng ngày càng suy sụp. Trần Chước cảm thấy không đúng, cau mày, giọng điệu cũng nghiêm chỉnh hơn: “Tiên Bối.”
Cô bé bị chỉ mặt điểm tên lập tức lắc đầu phủ nhận một giây sau muốn xoay người xông về phòng. Nhưng cánh tay bị kéo lại, cả người Tiên Bối cứng đờ, tay kia vô thức quệt giọt nước mắt.
Trần Chước đã nhận ra điều gì đó, kéo cô lại và hỏi: “Làm sao vậy?”
Cô sợ nhất là được người khác quan tâm, bởi vì như vậy thật cả những tủi thân, khổ sở, bất lực đều tăng gấp mấy lần.
Cổ họng cô vừa thấy chát, vừa thấy nghèn nghẹn, mũi cũng đau xót vô cùng. Cô rất muốn về phòng, không muốn anh nhìn thấy mình đang bối rối như vậy. Cô vô cùng hâm mộ những người không cần nghĩ ngợi xoay người sập cửa, hoặc hét to bị điên để biểu đạt những gì trái tâm tình.
Cô hoàn toàn không biết giận dữ là thế nào, từ nhỏ đến lớn, chưa từng giận ai cả.
Lần đầu tiên cô vẽ nhân vật tức giận thì Tiên Bối phải đi tìm rất nhiều hình ảnh người đang giận, nghiên cứu rất lâu… Oa, hóa ra đây chính là vẻ mặt tức giận sao…
Đúng là dũng cảm, thẳng thắn, nhìn cũng đáng yêu như ôm bụng cười, hay nói đĩnh đạc, thật là hấp dẫn và tỏa sáng rực rỡ.
Trong thế giới của cô, dưỡng như vĩnh viễn chỉ có sợ hãi, lo lắng không yên, và nhút nhát vẫn luôn chiếm lĩnh cả con người cô.
Tiên Bối vẫn cúi đầu, lần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-coc-tra-sua/3183363/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.