Trần Chước đi rồi, Tiên Bối cắm đầu ngã gục trên giường. Cô vùi mặt trong gối lâu thiệt lâu, cho đến khi không thở được mặt đỏ bừng mới lật người trên.
Trong đầu chỉ có câu nói Trần Chước: “Ta còn tưởng đây là bức nhân cách hóa của trà sữa…”
Về phần bản quyền bản vẽ gì gì đấy mà anh thương lượng với anh thì cô như lọt vào sương mù, chỉ biết gật đầu đồng ý.
Dù cúi đầu thì cô cũng có thể nghĩ ra vẻ mặt anh từ giọng nói.
Cho nên, câu nói kia, rốt cuộc là có ý gì… Tại sao phải lấy bức kí họa của cô nói thành nhân cách hóa vị trà sữa cô thích nhất… Có phải ý mà cô đang nghĩ không…
Chắc là anh chỉ chọc cô thôi nhỉ? Hay chỉ là lời nói đùa?
Hẳn là thế rồi…
Tiên Bối trở mình ngửa mặt nhìn lên trần nhà. Trái tim lại không được khỏe lắm, từ khi biết được người đó thì nhịp tim của cô chưa bao giờ bình thường cả.
Sờ vào di động định gửi tin nhắn cho Viên Viên, tham khảo ý kiến của cô ấy, cũng để minh xác cho tâm ý của mình. Nhưng mở khung chat ra rồi thì ngón trỏ lại dừng lại, cổ tay buông ra, điện thoại lại ném vào bên gối.
Thật ra Tiên Bối rất xác định, cô thật sự, thật sự thích vị khách không mời xâm nhập vào cuộc sống cằn cỗi của cô rồi.
Tâm tình lên xuống, mong mỏi, sợ hãi thế này, cô cũng từng loáng thoáng cảm nhận được khi học cấp ba.
Người đó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-coc-tra-sua/3183342/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.