Lại nói về Lâm, buổi sáng hôm ấy sau khi giải quyết xong công việc, anh quay lại thì đã quá trưa. Anh lao xe như bay trên đường vì sợ đến muộn sẽ khiến Nhung phải chờ lâu. Sáng nay anh theo đám đàn em đi bắt nợ ở 1 doanh nghiệp nhỏ, đến sòng bạc của anh chơi song định quỵt tiền. Năm lần bảy lượt, vì anh nể hắn ta cũng có máu mặt nên nhiều lần để yên, lần này căng quá rồi, nếu không xử đẹp thì hắn sẽ không biết điều mà ngược lại còn hống hách nữa.
Bởi vậy nên anh về muộn, đến bệnh viện anh tìm hết cả các phòng khám mà chị hay khám nhưng không thấy chị đâu. Nghĩ giờ này chắc Nhung đói bụng nên đi ăn trưa hoặc mua sắm gì đó vì lúc sáng anh có đưa tiền cho chị, anh lại tức tốc chạy ra ngoài, đi tìm hầu hết các quán ăn gần bệnh viện, các con phố lân cận, tìm từng một cửa hàng thời trang hay phụ kiện, không bỏ sót nơi nào, chỉ sợ chị bị lạc. Nhưng tuyệt nhiên không thấy đâu cả.
Anh đói lả người vì xong việc về định đưa chị đi ăn, giờ người không thấy đâu cả, anh thì đói meo. Anh hận mình vì muốn kiểm soát chị kỹ quá nên không cho chị sử dụng điện thoại. Giờ thì hay rồi, chẳng biết làm thế nào để tìm kiếm chị đây. Nghĩ 1 lát, anh hy vọng chị đã quay về nhà rồi, nhưng anh thật ngốc, chị là lần đầu tiên đến đây, đường xá hoàn toàn không biết gì, sao có thể biết mà về nhà anh được chứ. Nhưng anh vẫn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-chu-no-cua-chong/1507675/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.