Chiều hôm ấy, chị Nhung dọn dẹp tương đối ổn thỏa xong rồi đội nón đi ra khỏi nhà. Anh Hậu cũng đi mất từ lúc ăn xong bữa trưa, sau cuộc cãi vã nhẹ lúc sáng, hai người không nói thêm câu gì với nhau nữa. Có lẽ anh già mồm vậy thôi chứ có chị ở nhà anh được ăn no, quần áo thơm tho sạch sẽ. Mừng còn chẳng hết, nếu cứ già mồm chửi có khi anh mất vợ, bởi vậy anh im lặng không dám hé răng câu nào.
Trước khi sang đến nhà bố mẹ anh Hậu, chị Nhung ghé vào quán nhỏ ven đường mua cho hai ông bà bên ấy hộp bánh quy và gói kẹo trái cây cho tụi nhỏ. Dẫu gì chị cũng mang tiếng đi làm xa về, đến tay không ông bà ấy lại hoạch họe. Đến nơi, chỉ có mẹ chồng chị ở nhà, thấy chị sang bà ta tru tréo lên:
Ối làng nước ơi, con dâu nhà tôi nó đi đánh đĩ theo trai, bây giờ nó mới mò mặt về đây này...
Giọng bà ta ngoa ngoắt, chua loét còn lanh lảnh khiến cả xóm người ta nghe được, họ kéo nhau đến xem kịch hay.
Con chào mẹ ạ!
Chị bước vào trong mà cổ họng nghẹn ngào, chị không ngờ thời gian chị không có ở nhà họ đã đánh giá chị thấp hèn như vậy. Họ đâu có biết chị vì đứa con trai oan nghiệt của họ mà phải tha phương, không biết ngày trở về... Nước mắt chị cứ chảy mãi không thôi. Mẹ anh Hậu lại bắt đầu nói tiếp, ánh mắt bà nhìn đông nhìn tây trông rất gian:
Chị mang những thứ này về, nhà tôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-chu-no-cua-chong/1507674/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.