Nhân vật tôi nghi ngờ nhất vẫn là chú Hoàn, bởi lẽ đêm qua chú ở lại chăm sóc cho Đức, hơn nữa chú ta là người quản lý vật liệu cho Thịnh lâu nay, khi trước có kẻ lấy trộm đương nhiên khó có thể qua mặt được chú ta, thế nên trừ khi là chú ta lấy thì mọi chuyện mới êm xuôi bao ngày tháng như thế được, ngoại trừ có thể chú ta xuề xòa dễ tính như Thịnh. Phong cách chú ta từ trước đến giờ cũng tỏ vẻ xuề xòa, tay chân lấm lem mà còn có khi còn chẳng thèm rửa đã ngồi uống nước, thế nên tôi đã cho qua, nghĩ chú ta dễ tính bị gạt.
Nhóm thợ có Đức bị gãy chân cũng là giảm một đối tượng nghi vấn. Thịnh lên tầng thượng gọi thợ lát nền cùng mấy thợ đang thi công trong toilet tầng ba xuống nghỉ ngơi giữa buổi, tập trung lại ở sân hông bên phải nơi có bàn nước.
Tôi để ý sắc mặt của nhóm thợ xây, nhìn chung là không có gì khác biệt tuy họ đều có chút ngạc nhiên, bởi lẽ lúc này mới là hai rưỡi, chưa đến giờ nghỉ.
Hoàn cau có nói:
– Đang dở tay, nghỉ cái đếch gì thế?
Thịnh lạnh giọng:
– Có chuyện mới nói. Các chú các anh cứ ngồi xuống, tôi sẽ hỏi từng người một.
Nhóm thợ ngồi xuống, tôi nhanh tay rót nước cho họ, không quên quan sát thái độ của họ. Thịnh thở dài nói tiếp:
– Đêm qua nhà xây có trộm. Cửa vẫn nguyên khóa, các anh các chú nghĩ sao?
– Thế thì trộm kiểu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-anh-tu-bao-gio/3387313/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.