Thời gian qua tôi đã kiểm soát vật liệu rất cẩn thận, cộng thêm với việc “bứt dây động rừng” lần trước mà tôi nghĩ tên trộm đang án binh bất động, hoặc cũng có thể hắn dừng luôn hành động xấu của mình khi cảm thấy nguy hiểm, được vậy cũng là tốt rồi vì tôi vốn chẳng muốn ai đó lún sâu thêm vào tội lỗi. Ấy vậy mà chiều nay khi tôi vào phòng chứa kiểm vật liệu thì… tôi bần thần cả người. Mười bao gạch đá hoa lát nền đã không cánh mà bay. Tôi lập tức mở máy kiểm tra lại, tôi đã mua năm mươi bao gạch đá hoa giả vân gỗ lát nền cho các tầng, giá mua loại gạch cao cấp này vốn không hề rẻ, đây là loại gạch đắt tiền bậc nhất, mùa đông thì ấm mùa hè thì mát, hoa văn tinh tế như gỗ thật, thế nên tôi đặc biệt lưu tâm.
Tôi trấn tĩnh lại, cũng không ầm ĩ làm gì mà quay sang nói nhỏ vào tai Thịnh.
– Anh… chiều hôm kia em đặt năm mươi bao đá hoa lát nền mà anh duyệt đó… anh nhớ không?
– Ừ… có chuyện gì vậy Thảo?
Thịnh chau mày nhìn thái độ khác lạ của tôi, có lẽ Thịnh cũng đoán ra chuyện. Tôi chán nản nói tiếp:
– Hôm ấy em mới giao chú Hoàn mở mười bao để lát tầng thượng, em tính mười bao là đủ cho tầng thượng, hai thợ vẫn còn làm trên đó, có nghĩa là dưới phòng chứa phải có bốn mươi bao đúng không?
– Ừ. Em vừa đếm lại à?
– Vâng… hiện tại chỉ còn có ba mươi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-anh-tu-bao-gio/3387312/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.