Tôi hít một hơi trấn tĩnh lại, nói to:
– Có… có chuyện gì… chốc anh tắm xong rồi nói.
Nói xong mặt tôi đỏ lựng lên, giả câm giả điếc không nghe thấy gì hết, may sao Thịnh cũng không gọi tôi thêm nữa. Thịnh ơi… chúng ta mới là người yêu của nhau cách đây có mấy tiếng thôi, anh đừng dùng tốc độ tên lửa “nướng” khét lẹt mối tình này chứ? Nghĩ rồi tôi lại tự cười mình… Tôi và Thịnh đâu phải là hai người tán tỉnh bình thường, chúng tôi cùng sống với nhau trong một căn hộ, làm việc cùng nhau… chỉ thiếu nước dùng băng dính dính chặt hai đứa lại thành một nữa mà thôi… thế nên thực ra tôi và Thịnh đã thân thuộc với nhau lắm rồi, mở mắt thấy mặt, nhắm mắt nghe tiếng đứa kia thở… dường như Thịnh chỉ chuyển giai đoạn giữa chúng tôi mà thôi. Nhưng mà… vẫn là nhanh quá, không… không thể được!
Tôi lắc lắc đầu, sửa soạn quần áo để vào nhà tắm sau khi Thịnh tắm xong. Thịnh lừ mặt bước ra, trên mình may sao vẫn còn quấn khăn tắm như mọi bận. Thịnh lườm tôi, phì một hơi ngồi phịch ra sofa chuyển kênh TV, nhìn tôi từ phòng ngủ của Thịnh đi ra có chút bực mình:
– Lúc ấy cần chứ tắm xong rồi thì cần gì?
– Chứ… anh… anh cần gì?
Tôi hỏi mà má lại đỏ lựng lên, tránh ánh mắt khó đoán kia. Thịnh trả lời tỉnh bơ:
– Tắm chung.
Aaaaa… đồ… đồ biến thái! Tôi nhắm chặt mắt, chạy biến vào phòng tắm khóa chặt cửa lại. Tắm chung… tắm chung
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-anh-tu-bao-gio/3387308/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.