Bàn tay ấm nóng bên cạnh như vô tình đặt lên eo tôi rồi kéo tôi sát lại. Tim tôi lại đập rộn lên. Thịnh… chỉ là hành động nhỏ nhưng lại là cả tình cảm ấm nồng Thịnh thể hiện với tôi. Tôi chỉ biết tủm tỉm môi cười, được ở bên Thịnh thế này, dẫu có là ngồi trong bệnh viện đầy mùi thuốc sát trùng, đầy tiếng thở dài não nuột xung quanh thì tôi vẫn thấy như đang ở thiên đường vậy. Hôm nay, ngày mai… được bên Thịnh như thế này thôi, chỉ nghĩ đến mà tôi đã thấy một tương lai tràn ngập hoa hồng. Ai da… tôi lại mơ mộng ngốc nghếch nữa rồi… Cuộc sống đâu phải chỉ có màu hồng, như lúc này là việc lo lắng cho một người anh em, một công nhân Thịnh thuê đang gặp nguy hiểm.
Tôi quay sang nhìn Thịnh, đúng lúc Thịnh quay sang tôi, thấy vẻ lo lắng của tôi Thịnh khẽ nhướng mày, bàn tay lớn cũng xoa nhẹ eo tôi trấn an:
– Đức sẽ không sao đâu.
Tôi gật nhẹ, nhìn thẳng về phía trước. Bác sĩ mở cửa phòng cấp cứu bước ra ngoài. Ba người chúng tôi liền tiến đến. Chú Hoàn hỏi vị bác sĩ tầm tuổi bốn mươi đeo kính vuông:
– Bác sĩ… em tôi thế nào rồi ạ?
– Chúng tôi vừa bó bột cố định chân trái và cổ tay phải, người nhà có thể vào thăm.
– Cảm ơn bác sĩ.
Chú Hoàn vội bước vào trước. Chú thực lòng lo lắng cho Đức. Thịnh và tôi không chậm trễ theo sau chú.
Đức ngồi tựa lưng vào thành giường bệnh, một chân bó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-anh-tu-bao-gio/3387307/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.