Tôi mỉm cười hài lòng. Vậy là tạm thời con bé cũng chấp nhận ở một mình, hoàn cảnh phải thế thì biết làm sao? “Con bạn” tôi nó không cho tôi đi đâu cả, đâu phải tôi muốn lừa em tôi đâu.
Phượng vừa ăn bún chả vừa tấm tắc khen ngon, tôi đắc ý cười nói:
– Quán này nổi tiếng ở đây đấy, sau này thích lại ra đây ăn, ngon bổ rẻ.
– Vâng… mà em bảo này… hay buổi tối chị qua nhà trọ ngủ với em đi, em mới đến đây còn lạ với sợ lắm ấy.
Tôi nghĩ trong đầu, có người ta sợ nó chứ nó thì biết sợ ai, cơ mà con bé có vẻ cần tôi nên tôi hơi áy náy trả lời:
– Sáng chị còn phải nấu ăn cho cô bạn… nên là…
– Eo ơi… đàn bà con gái gì mà ăn sáng cũng cần có người hầu thế?
– Hihi… người ta tiểu thư khác mình em ạ…
– Chị ấy có xinh không chị?
Tôi nghĩ đến con bé Trà bạn cao đẳng với tôi mà Phượng không biết, tối qua đã nhắn nhờ nó giúp đóng thế thì trả lời:
– Cũng xinh… thôi mình ăn xong rồi thì đứng dậy cho người ta còn bán hàng. Em có mệt không… Giờ mình đi tìm nhà trọ cho em vào đó nghỉ luôn nhé!
– Có, em mệt muốn chết luôn đây. Giờ này bạn chị có nhà không?
Bảo có thì chắc chắn là không được nên tôi đành nói:
– Không… chắc là không em ạ.
– Thế hay chị cho em về ngả lưng cái đã, chiều
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-anh-tu-bao-gio/3387304/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.