Tôi đỡ lấy que kem, đi một đường đứt ngọn kem mà hỏi, thực ra là chống chế vì ngượng.
– Mưa kệ.
Thịnh tựa lưng vào lan can điềm tĩnh cắn que kem cốm. Nhìn Thịnh ăn kem thôi mà cũng muốn… hôn cho một phát. Chết thật, tôi đang bị điên thật rồi! Tôi lập tức cúi xuống gặm tiếp que ốc quế…
– Có thấy vui không?
Thịnh vừa hỏi tôi? Ý Thịnh là sao? Vui vì điều gì… vì câu nói lúc nãy của Thịnh hay… vui vì được ra hồ ăn kem, xung quanh là biết bao người, già có trẻ có, nam thanh nữ tú cũng có?
Tôi thật thà trả lời:
– Có… lâu lắm rồi không được đi ăn kem với ngắm hồ… vui chứ hihi…
– Tôi cũng thế.
Thịnh quay sang nhìn tôi cười tươi một cái khoe hàm răng trắng đều tăm tắp… Tim tôi lại rụng cái bộp mất rồi… Thịnh ơi, anh có thể bơn bớt quyến rũ tôi không?
Miệng tủm tỉm, tôi gật gật đầu. Thịnh cũng vui khi ở bên tôi lúc này và… Thịnh thành thật với tôi điều đó. Thịnh đã từng rất cô đơn có phải không? Thế nên Thịnh thường thích những nơi đông người? Lúc trước Thịnh cũng thường về nhà bà ngoại ăn cơm, ở đó có bà cùng gia đình bác trai của Thịnh, có cháu trai cháu gái Thịnh… Và rồi tôi xuất hiện… Thịnh lựa chọn tôi thay những nơi như vậy vì… vì…
– Có cô bên cạnh, tôi lúc nào cũng vui.
Tôi đứng tim mất mười giây sau câu nói ngọt hơn mật vừa được phát ra từ người bên cạnh.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-anh-tu-bao-gio/3387303/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.