Cơm nước xong xuôi, tôi chẳng nghỉ ngơi mà vội lên thành phố ngay, không quên mang theo ít quần áo cùng quả mít nhỏ bọc lại để cùng trong ba lô làm quà. Nhìn cu Thành lưu luyến chị mà tôi chỉ mong cắp thêm cả nó theo, có điều làm sao mà được? Cu Thành cách xa tuổi tôi, từ bé tôi đã quan tâm chăm sóc nó theo kiểu chị cả đối xử với em út chứ không chí chóe như những cặp chị em gần tuổi.
Chuyến xe quay lại thành phố sao đi chậm đến vậy nhỉ, dường như trong lòng tôi mong chóng trở về, thế nên cứ thầm đếm thời gian. Khi xe cập bến, tôi vội bắt xe buýt trở lại nhà xây. Phía trước ngôi nhà không có gì thay đổi, nhóm thợ đang làm việc phía sau, cũng có nghĩa là… Thịnh đang ngồi ở bàn nước phía sau nhà. Chẳng hiểu sao tim tôi lại đập mạnh như vậy nữa, tôi hít một hơi trấn tĩnh lại. Chắc tối qua tôi nghe nhầm thôi, có thể Thịnh nói gì đó mà tôi không nghe ra nên hiểu lầm, thế nên tôi đừng vội ngốc nghếch mà ăn dưa bở. Có điều, nghĩ đến việc đối diện với Thịnh cứ thấy… ngài ngại sao ấy. Bình tĩnh đi Thảo ơi!
Thịnh đang ngồi tựa lưng vào ghế nhựa, mắt hướng về nhóm thợ, dáng bộ đúng kiểu ông chủ quan sát công nhân, nhìn vừa ghét ghét lại vừa thấy oai oai. Tôi bước đến cất lời chào:
– Anh Thịnh… tôi đã về đây.
Thịnh quay ra, thấy tôi khẽ nhướng mày gật nhẹ hỏi:
– Xong việc chưa?
– Tôi xong rồi.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-anh-tu-bao-gio/3387297/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.