Khi nhóm thợ quay lại với công việc, tôi cũng mượn xe Thịnh ra chợ M xa một chút mua thấy thứ đồ hộp xốp để đựng cơm suất cùng đũa thìa sử dụng một lần. Tôi chỉ có một diện tích nhỏ để bếp chứ không có “nhà hàng” mà bày biện bàn ghế, thế nên chỉ bán theo kiểu mang đi, hộp xốp thực phẩm sẽ là thích hợp nhất, vừa rẻ tiền vừa tiện lợi. Trên đường về tôi còn rẽ qua hàng photo in một ít tờ rơi để chiều mai đến mấy công trường xây dựng xung quanh quảng bá, đồng thời sẽ gắn một tấm biển lên trước nhà xây ở vị trí dễ nhìn để thu hút người qua lại. Mặt tiền lớn của ngôi nhà xây này chắc chắn là thứ đáng giá, thế nên ít nhiều tôi cũng sẽ có khách, chỉ là khách có quay lại hay không hoàn toàn phụ thuộc vào tôi mà thôi.
Mua một bọc đồ đem về, tôi quét dọn lại sạch sẽ một lượt mặt trước nhà xây, cảm thấy khá hài lòng với thành quả của mình. Thực ra nhóm thợ đã dọn khá nhiều khu vực này từ trước, có lẽ Thịnh yêu cầu họ làm vậy để giữ cảnh quan cho đường phố, thế nên tôi chỉ cần quét tước, sắp đặt lại một chút là nhìn cũng khá tươm tất. Tấm biển “quảng cáo” tôi đã in đề can chữ lớn màu đỏ: “CƠM BÌNH DÂN NGON LÀNH SẠCH SẼ NHƯ CƠM NHÀ” dán lên dựng ngay gần bếp, cảm thấy ưng ý thì khẽ nở nụ cười, quay ra thấy Thịnh nhìn vào lại xấu hổ đỏ cả mặt.
– “Cơm bình dân ngon lành sạch sẽ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-anh-tu-bao-gio/3387293/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.