Vết thương phía trên ngực Liên không còn chảy máu. Cơn đau cứ râm ran khiến Liên thấy cả người mệt mỏi. Nhưng Liên không dám nằm vùi. Vì sợ. Bửu thương cô, anh sẵn sàng cho cô tất cả nhưng chẳng ngại ngần tước đi thứ quí giá nhất đời cô.
Mỗi lần nghe tiếng bước chân hay tiếng cánh cửa cọt kẹt, Liên phải cuộn chặt người trong mền, bất chấp trời nóng lạnh ra sao.
Đồ ăn, thuốc bổ được Bửu tận tay bưng vào phòng. Liên không muốn ăn. Nhưng cô còn muốn trốn chạy nên cố lùa qua loa.
Thuốc rất đắng, Bửu đem vào cho cô đúng cữ mỗi ngày. Liên không hỏi nó trị bệnh gì. Không muốn bị ép uống theo kiểu Đạt đã làm, cô ngoan ngoãn uống hết.
Tất cả xong xuôi, Liên liền nhảy lên giường kéo mền trùm lại.
- Anh có gì không bằng Đạt hả Liên?
Tựa cằm lên gối, Liên tìm cách trả lời. Cô sợ làm Bửu giận.
- Vì người ta thích bông lan nên người ta nâng niu chăm chút, người ta sẵn sàng bỏ ra mười đồng để mua về. Em không thích lan, dù bán một hào, em cũng không mua. Nếu ai đó hỏi em, bông lan có giá trị không, thì em sẽ trả lời: có. Em không mua, dâu có nghĩa nó mất đi giá trị của mình. Ai cũng có giá trị của riêng mình, nhưng chỉ được thừa nhận khi có người tâm đầu ý hợp. Hãy tìm người quí trọng giá trị của bản thân anh.
- Thôi em đừng nói nữa.
Bửu cắt ngang rồi đứng phắt dậy. Liên hoảng sợ, cô lùi người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-anh-nhieu-hon-em-co-the-ru-bong-nghieng-chieu/2029005/chuong-98.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.