Xe dừng trước cổng nhà Hạnh, chị tư của Bửu. Không quá năm ngày, Thành đã tìm ra tung tích người bán cho anh cặp bông tai. Hắn tên Cù, một con bạc có tiếng vì mắc nợ khắp nơi, điều quan trọng, hắn là người làm của nhà này. Điều này khiến linh cảm của Đạt càng thêm chắc chắn, Bửu là kẻ có liên quan.
Phải chờ khá lâu khiến Đạt mất bình tĩnh. Anh bước xuống đi thẳng vào nhà. Thời may, cái người cần tìm cũng từ trong đi ra. Hắn đang khúm núm tiễn Hai Chỉ ra về. Dù chỉ gặp một lần nhưng Thành co thể nhận ra Cù bởi đôi môi dày, thâm sạm có phần đặc biệt.
Thấy nhà có khách, Cù đứng lại chào. Riêng Hai Chỉ thấy anh em Đạt cùng tới thì tỏ vẻ ngạc nhiên. Cặp mắt như diều hâu cú vọ đánh láo liên, rồi cười giả lả. Đạt nóng ruột, muốn Hai Chỉ đi cho mau, để anh còn làm chuyện mình cần. Cũng may, sau mấy câu thăm hỏi chiếu lệ, Hai Chỉ cũng chịu về.
- Thôi. Kiếu hai dượng, tui xin phép về trước. Tiệm dạo này đắt khách quá.
Trước khi đi Hai Chỉ tới gần vỗ vai Đạt.
- Dượng đừng buồn quá. Sanh bịnh thì không nên đó đa.
Hai Chỉ vừa khuất, Đạt liền chộp tay Cù hỏi ráo riết. Nhưng Cù bảo mình không ăn cắp, ăn trộm của ai. Thậm chí, khi Thành kéo tay hắn bảo sẽ bắt đi trình chánh quyền, Cù vẫn không nhận. Dù toàn thân đã run lẩy bẩy, Cù vẫn luôn miệng kêu rằng mình vô tình lượm.
Đạt bán tính bán nghi, cặp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-anh-nhieu-hon-em-co-the-ru-bong-nghieng-chieu/2029004/chuong-97.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.