Vừa bước xuống xe, anh đã nắm chặt tay cô, anh đi bước nhanh làm cô phải chạy theo cho kịp. Đứng yên ngay cửa, Đạt thở từng cơn còn nồng lửa giận. Tay Liên hằn lên vết đỏ, cô xoa nắn cổ tay mà nhìn Đạt.
- Anh Đạt! Anh bị gì vậy, sao anh lại đánh anh Bửu?
Đạt chỉ thở mà không nói, làm sao anh có thể nói ra nguồn gốc của cơn giận của mình. Anh đã hứa là bỏ qua chuyện đó và anh đã làm đúng lời mình hứa, nhưng đó là vết thương mới vừa làm sẹo, chỉ cần đụng nhẹ cũng thấy đau, đằng bày, Bửu không chỉ đụng nhẹ mà còn xoáy sâu vào nó.
- Em chỉ về trễ thôi mà, anh đâu cần phải hùng hổ như vậy. Anh làm vậy, em khó xử với anh Bửu lắm.
- Có gì mà khó xử? Hắn đáng bị đánh. Lẽ ra, anh phải đánh hắn nhiều hơn nữa, từ nay về sau anh cấm em qua lại với hắn.
- Anh Đạt. Anh lại vậy nữa rồi. Sao anh cứ hay cấm em cái này cấm em cái kia, anh nên nhớ em là vợ chớ không phải là nô tì mà hở ra là anh cấm đoán. Ngay cả con chim trong lồng, con cá trong chậu cũng không hề muốn mình bị nhốt. Sao anh cứ muốn tước đi quyền tự do của em, ai cũng cần có bạn bè, em cũng vậy. Lần trước thì nhốt, lần này thì cấm. Anh trước sau vẫn không thây đổi gì hết.
Liên bực bội đứng lên bước đi, Đạt thấy cô với anh có vẻ đang xuất hiện sự căng thẳng không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-anh-nhieu-hon-em-co-the-ru-bong-nghieng-chieu/2028919/chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.