Nắng hoàng hôn nhuộm đỏ góc trời, tia nắng cuối ngày nhàn nhạt phủ lên những lọn tóc nương mình bay xuôi chiều gió ngược. Đạt nắm tay Liên đi dạo dọc bờ kinh Bảo Định, đây là con kinh được đào để vận chuyển các loại đồ hàng tới Sài Gòn – Chợ Lớn. Anh nói đây là nơi đẹp nhất chợ Mỹ. Con kinh rộng, hai bên bờ kè được gia cố bằng xây mặng với gạch đá, có những bậc thềm đi xuống lòng kinh. Chạy dọc hai bên bờ là hai con đường được đắp đất bằng phẳng. Nép vào bên trong là những ngôi nhà khang trang được lợp ngói đỏ tươi chen giữa những hàng cây cau cao vút và những giàn trầu xanh tươi mơn mởn leo quanh giếng nước. Nhà nào cũng có hàng rào dâm bụt ở phía sân, hàng rào dâm bụt được cắt tỉa gọn gàng và nối tiếp nhau thành một đường xanh đỏ thẳng tắp mà vô cùng mềm mại.
Phía dưới lòng kinh xuồng ghe tấp nập, chiếc thì chạy đi chiếc thì neo lại, Người lên kẻ xuống bốc dỡ hàng, vì là buổi chiều nên không đông đúc bằng buổi sáng. Chỉ một lát im ắng, con kinh được nghỉ ngơi. Dòng nước mang ánh tà dương chảy xuôi lặng lẽ như mạch đời âm thầm mang nhựa sống.
Đi dọc hàng cau, Liên mải miết nhìn lên những thân cau thẳng tắp, những buồng cau rũ xuống, trái no tròn và mang một màu xanh thẳm.
Cũng là màu xanh nhưng màu xanh của lá trầu lại không giống với màu xanh của trái cau, hai thứ ấy lại là hai thứ không thể thiếu cho hai người nên duyên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-anh-nhieu-hon-em-co-the-ru-bong-nghieng-chieu/2028914/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.