Giật mình thức dậy khi trời chưa sáng tỏ, Liên thấy cuộc đời bỗng chốc đổi thay, ánh sáng nhàn nhạt chiếu vào khe cửa dường như cũng tươi đẹp hơn rất nhiều.
Giống như đêm đầu, anh ôm cô vào lòng để cả hai chìm vào giấc ngủ. Hơi thở anh phả đều đều sau gáy, cô cảm nhận được sự nhẹ nhàng và thư thái. Cái thư thái nhẹ nhàng của người đàn ông, không chỉ vì vừa trải qua cơn mộng tiêu dao với vợ mà còn vì đã quăng đi nhiều gánh nặng ưu phiền.
Liên mỉm cười với niềm vui phơi phới. Mọi chuyện đã xong xuôi, cô thấy lòng nhẹ nhõm. Cô và anh sẽ bắt đầu cuộc sống gia đình, một cuộc sống mới không bị đè nặng bởi góc tối tâm hồn, bởi quá khứ không hay, bởi dày vò nghi hoặc.
Ngồi trên xe để theo anh về lại nhà mà trái tim cô hân hoan bởi một điều kì lạ lắm, cứ như đây mới thật sự là ngày cô xuất giá vu quy. Nghiêng đầu nhìn ra khung cửa, những cánh đồng bất tận miên man như đang chạy theo cô mà đưa tiễn. Nhìn một một lúc khá lâu thì cô quay vào nhìn anh, anh đang đặt tay lên vô lăng mà chăm chú nhìn về phía trước nhưng đó không phải là sự gồng người để tập trung tránh những vấp váp, mà là cả một tinh thần chào đón đoạn đường phía trước. Đường xa thì có xa nhưng khi có bạn đồng hành mà mình muốn đi chung thì đôi lúc, người ta chỉ muốn... xa hơn.
Không biết... có phải anh cảm nhận được cái nhìn của cô không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-anh-nhieu-hon-em-co-the-ru-bong-nghieng-chieu/2028913/chuong-51.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.