Đạt tới nhà Liên thì trời đã quá khuya, cả nhà đều đi ngủ, tất cả các cánh cửa đã được đóng kín, Đạt định đưa tay đập cửa nhưng anh biết là không nên. Đứng loay hoay một hồi, Đạt nghĩ nếu không kêu cửa thì có lẽ cả đêm nay, anh phải ở ngoài trời. Trong lúc suy nghĩ phân vân, anh đi một vòng qua bên, phía xa xa có một phòng chưa ngủ, cửa sổ còn chưa đóng, ánh sáng nhỏ nhoi hắt ra sân một vệt ngả dài. Một bóng người gầy yếu, buồn bã, mái tóc dài xõa ngang lưng trong ánh sáng hiu hắt. Đôi hàng mi rũ xuống như mang nhiều tâm sự. Đạt mừng rỡ mà chạy tới gần rồi kêu nhỏ.
- Liên.
Âm thanh dịu dàng như hiện ra từ xa vắng. Liên giật mình nhìn qua. Dù trong đêm tối khi mờ khi tỏ nhưng Liên vẫn nhận ra anh ngay.
- Anh Đạt. Sao anh ở đây giờ này?
Đạt tiến lên một gần hơn.
- Mở cửa cho anh vô nhà rồi mình nói chuyện, được không em?
Liên quay lưng về phía khác.
- Anh đi về nhà đi, em muốn yên tĩnh một mình, cho em một thời gian yên tĩnh được không anh?
Về? Đường đi thì xa, lại là lúc đêm tối, thời gian đi lại tăng gần như gấp đôi, chưa kể những nguy hiểm trong đêm, vậy mà mới thấy anh, cô đã kêu anh về, anh phát cáu, giọng nói không còn dịu dàng như trước.
- Em mà không mở thì anh đi đập cửa, lúc đó cả nhà đều thức, anh nghĩ, trời đương là đêm hôm khuya
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-anh-nhieu-hon-em-co-the-ru-bong-nghieng-chieu/2028898/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.