Chiều hôm sau, khi Đạt về tới phòng thì không thấy Liên đâu, anh vội vã đi kiếm khắp nhà. Lát sau, bà Ngự cho anh biết, bà Chung đã tới thăm và xin phép đưa cô về bên đó tịnh dưỡng thì anh mới thôi không tìm kiếm nữa, bà còn nói thêm rằng bà có ý định giữ bà Chung ở lại một đêm, để ngày sau hẵng về nhưng chính Liên là người lên tiếng xin về trong ngày hôm nay. Nghe tới đây thì anh trở nên buồn bã rồi lủi thủi bước lên phòng. Cả ngày ở sở xe, tâm trí như ở tận đâu đâu, anh cố làm cho xong việc để có thể về thật sớm với cô nhưng cô lại không hiểu cho anh. Thêm một lần nữa, cô đi mà không nói với anh một lời nào, cứ như là cô muốn trốn anh vậy. Cô giận anh, anh biết rất rõ điều đó, nhưng những ngày qua, anh đã cố gắng chăm sóc cho cô, vậy mà cô lại không nghĩ tới anh một chút nào.
Anh cũng thấy giận cô, giận cô vô tình, giận cô vô tâm nên không thấy được những lo lắng của anh, không thấy được nỗi sợ của anh, không thấy được những việc anh đã làm cho cô. Cô dửng dưng quá, thờ ơ quá nên không thấy được tình yêu của anh, nếu không vì quá yêu, anh đã không ghen không giận đến nỗi như vậy. Anh là đàn ông mà, làm sao anh có thể chấp nhận chuyện vợ mình không còn trinh tiết một cách dễ dàng như không cho được, hành động của anh cũng chỉ là thường tình. Nhưng anh đã dẹp bỏ tự ái của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-anh-nhieu-hon-em-co-the-ru-bong-nghieng-chieu/2028896/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.