Những ngày sau cũng thật u buồn, ảm đạm, cái không khí tang thương vẫn còn vây phủ, nụ cười như vắng hẳn trong ngôi nhà. Bà Chung thì ở trong phòng, một mình tụng kinh niệm phật, Liên cũng buồn bã, đôi khi cô đi quanh nhà, như muốn tìm kiếm hình bóng của người cha vừa khuất, rồi theo những con đường quen thuộc, bước chân cô cứ đi mà không hề định trước. Dù người nhà nói, Đông đã dọn nhà, không biết đi đâu, nhưng bước chân vẫn vô tình tìm về chốn cũ. Căn nhà Liên từng đến tìm Đông, hai cây điệp già vẫn xanh tươi dù đã lâu không có bàn tay chăm sóc, Liên đi một vòng xung quanh, cảnh vật im lìm, cô không khỏi bùi ngùi khi nghĩ tới chuyện ngày xưa. Duyên của anh với cô coi như chỉ tới đó, huống chi bây giờ, Đạt đối với cô rất tốt, cô không còn khó chịu về đám cưới, trong Liên mất dần cái cảm giác buồn bã như khi xuất giá. Mùa xuân đến, không nhất thiết phải là những cánh én chao lượn trên bầu trời rực nắng, đôi khi, chỉ cần những cơn gió mơn man, những bông hoa hé nở, những thay đổi của không gian từ ngày một cũng mang cả trời xuân, trong lòng Liên bây giỡ cũng thế, không có gì là rõ ràng, không có gì là đích điểm, chỉ có một điều là trái tim cô đã dần chấp nhận anh. Đi khỏi nhà Đông, bỏ lại hai cây điệp sau lưng, Liên đi về hướng nhà. Lúc ngang qua đầm sen, cô dừng lại, ánh tà dương đang treo lơ lửng phía xa xa, cô ngồi trên triền đê,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-anh-nhieu-hon-em-co-the-ru-bong-nghieng-chieu/2028847/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.