Vừa bước xuống xe, Liên đã chạy ào vô nhà, cô không đi qua nhà trên của gian trước mà chạy vòng qua bên hông, đi vào cửa là hành lang tới các phòng. Liên nghe tiếng khóc hỗn loạn của mọi người, thanh âm nức nở, ai oán gieo vào tai làm cô rối bời trong sợ hãi. Lao phòng như cơn lốc, khi cửa phòng vừa hé mở, Liên không khỏi bàng hoàng, mọi người gục đầu khóc nức nở bên giường, Liên nhào tới nắm lấy bàn tay của cha cô đang bắt đầu lạnh giá. Nước mắt chảy dài, Liên không biết gì hơn ngoài việc kêu cha nức nở, nhưng cha cô không mở mắt, mọi người không đành lòng, ngăn cô lại rồi an ủi. Cúc đang đứng gục đầu lên vai bà Chung, Liên chạy tới bên cạnh má rồi ôm lấy bà, ba má con cùng chụm đầu lại khóc, cả ba cùng một suy nghĩ, ông Nghị là trụ cột của gia đình, mọi quyết định, mọi lo toan đều từ ông mà ra, thiếu đi trụ cột, sự chới với đột ngột đến làm con người chao đảo, nỗi đau của sự mất mát tình thân khiến người ta, ngoài chìm trong nước mắt thì không biết mình phải làm gì.
Phải có người trong gia đình đứng ra lo liệu việc tang chế, mọi người chờ nghe bà Chung làm chủ, phân phối mọi chuyện, thế nhưng bà chỉ có thể ngồi khóc, đầu óc rối mù, ai hỏi tới thì bà chỉ biết lắc đầu đau khổ. Mọi người quay qua hỏi Liên, bởi vì bây giờ, ngoài bà Chung thì cô là người có quyền cao nhất trong nhà, thêm vào đó, Liên đã thành thân,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-anh-nhieu-hon-em-co-the-ru-bong-nghieng-chieu/2028845/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.