Khi Đạt về tới nhà thì đã trễ, trước khi bước lên lầu, anh đi thẳng xuống phía nhà sau, bà Ngự đang ngồi ăn cơm.
- Sao giờ này má mới ăn cơm?
- Má có việc, giờ mới về tới, con ăn chưa?
- Dạ chưa.
- Vậy ngồi đây ăn với mà luôn với má đi.
- Dạ con lên phòng, má kêu người bưng cơm lên phòng cho con, con ăn trên đó luôn.
- Ờ, Nhanh à.
- Đừng kêu con Nhanh, kêu Liên bưng lên đi.
Liên bưng mâm cơm lên, cửa phòng không đóng, đặt mâm cơm trên bàn, Liên lên tiếng gọi.
- Anh Đạt, ăn cơm đi anh.
Đạt đứng lên đi về phía bàn.
- Em ăn chưa? – thấy Liên lắc đầu, Đạt hồ hởi – vậy ngồi xuống đây ăn chung với anh đi.
- Thôi anh à, em chỉ đem đủ phần cho anh thôi, để em xuống dưới ăn chung với mọi người cũng được.
Đạt không ăn, anh buông chén bỏ đũa lại mâm cơm rồi đi về phía giường ngồi xuống, nhìn về phía Liên, anh nói.
- Anh mệt, em lại đây, đấm bóp cho anh đi, nhanh lên.
Câu nói của Đạt làm Liên giật mình, đột nhiên cô thấy sợ, cô bối rối không biết phải làm sao. Cô tìm cách để thoái thác.
- Em còn nhiều việc ở dưới, để kêu Nhanh lên đây.
- Không kêu ai hết, anh muốn em làm, mau lên.
Rõ ràng anh biết cô với anh chưa thân mật cho lắm, vậy mà lại buộc cô làm việc này, nếu cả hai đã là vợ chồng thì không nói làm gì, đằng này cả hai chỉ là hai con người xa lạ, hành
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-anh-nhieu-hon-em-co-the-ru-bong-nghieng-chieu/149822/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.