Buổi sáng, hai Chỉ đã tới, đi chung với hắn còn có Bửu, vừa thấy Liên, hắn đã nhanh chân bước vào nhà rồi lên tiếng vồn vã hỏi thăm, còn Bửu chỉ đứng ở bên ngoài nhìn cô với ánh mắt buồn bã và tiếc nuối. Dù nói là tới thăm Liên nhưng hắn vẫn không giấu được mục đích chính của hắn là gặp Đạt. Liên cho người dẫn Hai Chỉ lên phòng gặp Đạt, còn cô thì đi ra phía sân nói chuyện với Bửu. Nếu là trước đây, mỗi khi nhìn thấy aanh thì cô đã vội vàng né tránh, nhưng bây giờ, cảm giác đó không còn nữa, cô muốn coi anh như một người bạn, một người anh trai. Cô đã lấy chồng nhưng Bửu không giận mà còn nhớ và tới thăm cô, điều này làm cô cảm kích.
Nhìn thấy Liên mỉm cười nhẹ nhàng, Bửu thấy nỗi buồn như sóng dâng lên, dù việc cô đi lấy chồng đã là sự thật nhưng anh vẫn chưa thể quên được cô. Ngày anh đi dự hôn lễ là ngày anh vô cùng phấn khởi vì anh nghĩ rằng sau đám cưới của Huệ với Thành, chẳng bao lâu sẽ là đám cưới của anh với cô, đó là điều chắc chắn. Anh thầm vẽ trong đầu mình hình ảnh của cô trong tà áo cưới. Anh tưởng tượng khuôn mặt của cô khi làm cô dâu và anh sẽ hạnh phúc đến dường nào khi nắm tay cô bước qua cánh cổng vu quy để giã từ đời con gái. Nhưng khi nhìn thấy Liên đứng bên Đạt trong tà áo cưới, cô là cô dâu mà chú rể không phải là mình, tinh thần anh sụp đổ, trong tích tắc anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-anh-nhieu-hon-em-co-the-ru-bong-nghieng-chieu/149821/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.