Khi Liên trở về phòng thì thấy Đạt đã tắt đèn đi ngủ, cô đóng cửa nhè nhẹ rồi rón rén đi lại giường vì sợ làm Đạt thức giấc, nằm sát mép giường, Liên cố chọn một vị trí càng xa người bên cạnh càng tốt. Trong giấc ngủ mơ màng, Liên cảm nhận có một bàn tay chạm nhẹ lên người, cô giật mình ngồi dậy rồi co rúc một góc phía đầu giường một cách sợ hãi, nỗi ám ảnh của cái đêm kia bỗng dưng trở dậy, cô giơ tay kéo mạnh chiếc mền đôi về phía mình trùm lên người kín mít. Trong ánh sáng lờ mờ, Đạt thấy rõ hình dáng Liên đầy sợ hãi đang ngồi ở góc giường, hai tay ôm chặt đôi chân, cằm tựa lên đầu gối, anh biết cô chưa quen với việc có một người đàn ông bước bỗng dưng bước vào cuộc đời mình, nên việc cô có chút phản ứng là chuyện bình thường nhưng nhìn cô như thế này dường như là hơi quá so với lẽ bình thường của sự việc. Đây không chỉ là do không quen mà còn là một sự sợ hãi đến mức phải tránh xa. Đạt thầm nghĩ anh đã làm gì để cô phải sợ anh đến vậy, trong lòng cô anh là người thế nào, đến mức cô phải tỏ thái độ đó, đây không phải là một chút sợ sệt của người con gái trước cuộc sống gối chăn mà là nỗi sợ đối với kẻ sẽ làm tổn hại tới bản thân mình.
Lúc Liên bước vào phòng, Đạt vẫn chưa ngủ, anh thức chờ cô, vốn nghĩ, hai người đã là vợ chồng, vậy mà suốt mấy ngày sau cưới anh với cô mới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-anh-nhieu-hon-em-co-the-ru-bong-nghieng-chieu/149819/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.