Ngả lưng trên chiếc ghế dài, Đạt đốt một điếu thuốc rồi mơ màng nhả khói, công việc bận rộn làm cho anh mấy ngày rồi không về nhà, khi về thì cũng đã khuya, người nhà đã ngủ. Ông Duy nói mình đã già, muốn được nghỉ ngơi nên giao lại mọi việc cho hai anh em Đạt. Thành đã coi sóc đồn điền ở Lộc Ninh nên ông Duy muốn Đạt gánh phần coi sóc việc ruộng vườn điền thổ nhưng Đạt không muốn công việc của mình chỉ quanh quẩn với ruộng đồng, trồng trọt. Với anh, một đất nước muốn có nền kinh tế lớn mạnh không chỉ quay đi quẩn lại với đất đai, người xứ Nam kỳ đang trong thời kỳ thay đổi dù sự thay đổi đó bị bó chặt trong sự kìm tỏa của Pháp quốc, nhưng trong sự vận động của riêng mình, những suy nghĩ mới vẫn được nảy sinh. Những thương gia người bản xứ đang cố gắng cạnh trạnh với người Tàu, người Ấn, người Pháp để tìm cho mình chỗ đứng trên chính quê hương của mình. Đạt nhận thấy, phương tiện di chuyển chuyên chở của người dân quá ư là hạn chế, thuyền bè chỉ di chuyển trên sông rạch, trên đường bộ chỉ có xe ngựa là phổ biến nhưng nó chỉ đi được đoạn đường ngắn, muốn di chuyển xa thì cần phải có một thứ sức lực bền bỉ, không biết mệt mỏi, đó là động cơ, máy móc. Tàu hỏa thì chính phủ Pháp giữ thế độc quyền, trong khi ở nam kỳ các hãng xe đò để vận chuyển thì rất ít. Vậy là, Đạt quyết định mở một hãng xe đò bao gồm các tuyến chạy khắp nam kỳ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-anh-nhieu-hon-em-co-the-ru-bong-nghieng-chieu/149818/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.